![]() |
| |||||||
| Quán cafe TopPLAY Tìm chỗ chơi, buôn chuyện giải sầu... |
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools |
| ||||
| 1. Văn Hóa Cảm Ơn- Xin Lỗi Trở lại Việt Nam sau vài năm xa cách, tôi thấy mọi thứ trở lên khác lạ. Những khu đô thị mới được mọc lên tăm tắp. Cái mảnh đất của gia đình tôi mua ngày xưa 2 bên cỏ mọc hoang dại giờ đây đã được thay thế bởi những ngôi nhà tầng cao chót vót, đi ra đường thấy nhiều ô tô, xe máy hơn ngày xưa. Nhìn đất nước thay đổi tôi cảm thấy thật vui mừng, đáng tự hào cho dân tộc chúng ta, để mỗi khi có những người bạn tôi hỏi: Việt Nam còn nghèo không? Tôi sẽ tự hào và nói với họ rằng: Đất nước chúng tôi không còn như xưa nữa đâu, rồi vài ba năm nữa thôi, chúng tôi sẽ giống như ở đây, cũng sẽ Văn Minh và Hiện Đại như thế. Nhưng, khi đi chợ hay thậm chí đi siêu thị ở Việt Nam, tôi cảm thấy thiếu thiếu 1 cái gì đó. Bước vào 1 cửa hàng nào, người bán hàng đôn đả ra tiếp rồi giới thiệu hết cái này và cái khác. Giả dụ sau đó bạn không mua 1 món đồ nào thì lập tức khi bước ra ngoài cửa sẽ được 1 loại câu lẩm bẩm hay cái nhìn ác cảm phía đằng sau lưng. Thậm chí, chẳng may buổi sáng nào dậy sớm có hứng thú đi chợ còn bị người ta làm 1 cái gọi là "đốt vía" cho đỡ xui hay bị ngay 1 câu "sáng sớm mà đã tới ám người ta!" Đó là ở những khu chợ nhé, ừ thôi thì chợ mà, bỏ qua, vào siêu thị chắc chắn là sẽ lịch sự hơn chứ nhỉ. Bước chân vào siêu thị, nhìn mặt người bán hàng đã thấy mất cả vui, mặt "lạnh như băng", ko 1 chút thân thiện, thích mua gì thì mua, mua xong rồi thì biến. Những ngày đầu tiên ở nước ngoài, từ đầu tiên tôi phải học là từ " cảm ơn " và " xin lỗi ". Bất kể làm cái gì cũng phải cảm ơn, ko kể người đó là ai, ông, bà hay là cháu nhỏ. Khi tôi đưa cho họ 1 vật hay làm việc gì thì họ luôn sẵn câu " cảm ơn ". Khi lầm lỗi gì, sẵn sàng nói câu "xin lỗi ".Trở lại với vấn đề siêu thị và chợ búa, ở ngưới ngoài, người bán hàng họ luôn nở 1 nụ cười rất thân thiện và nhiệt tình và tôi ít khi thấy 1 người bán hàng nào cau có mặt cả. Khi tôi đưa tiền cho họ, họ "Cảm ơn" tôi và đưa món đồ cho tôi, tôi "cảm ơn" họ lại. Và họ đáp trả bằng 1 câu như " rất vui lòng" hay là " ko dám. Và khi chào tạm biệt không quên chúc tôi 1 ngày tốt lành!!! Khi bạn làm sai 1 việc gì đó, thay vì cãi nhau hay cúi gằm mặt xuống, hãy nói 1 câu " Xin lỗi", bạn sẽ cảm thấy việc mình làm sai trở lên bé nhỏ. Bất kỳ 1 việc nhỏ gì, 1 câu " xin lỗi" sẽ thay thế được những lời cằn nhằn kế tiếp theo. Vậy theo các bạn thì: Văn Hóa " Cảm ơn" và "Xin Lỗi" có đáng để mình sửa hay không? Nếu có thì ngay bây giờ, trong diễn đàn này, các bạn hãy nhấn nút "Cảm Ơn" cho những người cố công bỏ thời gian ra tìm kiếm hay viết những bài viết hay và bổ ích nhé!!!
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| The Following 5 Users Say Thank You to Yenphiphi For This Useful Post: | ||
| ||||
| 2. Văn Hóa: "Xếp Hàng" Tôi đi đến chỗ làm hộ chiếu( nếu nhớ ko lầm thì địa điểm là số 6 chu văn an, HN thì phải). Ba tôi đưa tôi từ rất sớm vì ba nói, đến sớm hơn người ta thì mình làm việc được nhanh hơn. Thế là từ sáng sớm tôi đã bị ba đánh thức dậy, mặc quần áo vào thì thấy ba đang định làm đồ ăn sáng cho tôi. Tôi liền nói với ba rằng mình không đói, kêu ba ko cần làm, lát ra ngoài đường ăn cũng được. Tới nơi thì đã có hơn chục người đứng ở ngoài chờ sẵn, bỗng có 1 chị mới cầm 1 chiếc bút và 1 tờ giấy và nói, mọi người để cháu ghi tên vào đây, để ai tới trước thì được vào trước cho nó công bằng. Tôi tới cầm cây bút và ghi danh, số 15. Cửa vừa mở ra thì 1 loạt người ùn ùn kéo tới, và 1 cảnh tượng "bình thường tới lạ thường" được diễn ra trước mắt, mặc dù đã ghi danh nhưng tờ giấy đó nó ko có tác dụng, cảnh người người chen chúc nhau và nói " tôi, tôi, anh ơi cho tôi làm trước đi", "anh ơi cầm giấy tờ cho em cái", phải vất vả lắm ba tôi phải chen lấn mãi mới xin được sô..40 để được vào làm thủ tục. Ở bên này, cái thời học trung học, khi đứng mua đồ ăn ở căng tin là tôi đã được học cách "xếp hàng" nghiêm túc. Chưa bao giờ tôi thấy 1 người nào chen lên đứng đầu, chưa bao giờ tôi thấy cảnh tượng chen chúc nhau bao giờ. Cho dù mình rất bận nhưng vẫn phải đứng xếp hàng, lâu lâu, có những người già đi mua đồ ăn, tôi thường nhường họ đứng trước. Và sau đó thì đã nhận được 1 ánh mắt cười và những lời cảm ơn rối rít kèm theo 1 câu khen" Cô thật là tốt bụng!!. Phải chăng cái tật xấu này của người Việt Nam mình cũng nên sửa bỏ? Mỗi người chịu thiệt thòi 1 chút, nói công bằng 1 chút thì chúng ta sẽ không còn phải thấy cảnh chen chúc, xô đẩy nhau nữa, có phải không mọi người?
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| The Following 2 Users Say Thank You to Yenphiphi For This Useful Post: | ||
| ||||
| Còn tiếp, sẽ cập nhật sau, mong rằng cách bạn đừng spam nhảm nhí ở đây, nếu bạn có ý kiến đóng góp xin viết cả ví dụ cụ thể để mọi người dễ đọc và tham khảo.
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| ||||
|
ko muốn làm loãng bài viết của YPP mà em chỉ muốn góp 1 tí ý kiến thui đi làm hộ chiếu ngoài chuyện xếp hàng thì còn có 1 vấn đề mà em khá bức xúc khi em chở bà em đi làm ! số là lúc em vào thì cũng như chị........ đứng mà chen lấn ! koai như mọi ng` bận việc nên phải chen đi ! bỗng bên ngoài có 1 chị cũng khoảng 30 tuổi kéo em ra và nói : " làm hộ chiếu hả em " rùi chị ấy nói phải làm giấy j` đó và đóng 50k ! em cứ tưởng là chị này làm trong đó nên móc 50k ra đưa cho chị rùi chị đưa em tời giấy ! vào trong em hỏi : " giấy này nộp ở đâu vậy chú" thì nhận dc câu trả lời : " trong đây bán mới có giá trị " và em phải trả 15k cho tập hồ sơ ! bên ngoài 50k còn lừa đảo ! em cũng thật ko hiểu ! họ làm thế để làm j` ! giả dụ có 1 ng` nc ngoài vào và cũng bị vậy thì họ nhìn việt nam = con mắt như thế nào trên đó chỉ là ý kiến của riêng em ! nếu thấy ko đúng YPP có thể del đi ! Thân
__________________ ![]() Quote:
|
| The Following User Says Thank You to MjCh0u For This Useful Post: | ||
| ||||
| 3. Văn hóa: Xả Rác Phải nói rằng, về VN, điều thấy thay đổi lớn nhất chính là đường phố việt nam. Nhớ cách đây 10 năm, đường HN chật chội, đông đúc. Nhiều xe máy, xe đạp còn giờ thì đường phố đã được mở rộng, cao cấp. Ngoài đường giờ cũng xuất hiện nhiều ô tô hơn, nhiều xe máy xịn hơn. Ngày hè nóng nực, tôi rủ bà chị họ đi ăn kem hồ tây. Ko biết mọi người hay ăn kem gì chứ tôi là tôi ghiền nhất kem cốm, mà phải là kem que ở hồ tây cơ. Đã từng ăn rất nhiều kem rồi, kem ý nổi tiếng thế giới cũng từng ăn mà ko có quên được mùi vị kem cốm của VN mình. Ko biết phải mình yêu nước nên thiên vị hay không, nhưng mà vẫn cảm thấy ko thể nào quên được que kem cốm. Ăn xong que kem yêu thích của mình, tôi ngó trước, ngó sau, bà chị họ thấy vậy liền hỏi:"Em tìm thế gì thế? Đánh rơi tiền ah? ". Tôi hỏi: " Thùng rác ở đâu hả chị?". Chị tôi nói: " Vứt xuống vỉa hè kìa, có mỗi que kem thôi mà" Quả thực, đường phố HN, đẹp nhưng mà ko đẹp vì 2 bên đường rất nhiều rác, trên vỉa hè, rác tứ tung, rất là bẩn. Đi kiếm mãi mới thấy 1 cái thùng rác công cộng nhưng nó rất bẩn, cũ kỹ và xấu xí. Thành ra, mình muốn "là người có ý thức" cũng ko có cơ hội. Dường như chuyện đó là chuyện " Rất Bình Thường". Có khi, đang đi xe máy vi vu trên đường, bỗng thấy rác đâu từ trên trời rơi xuống, hóa ra là rác từ xe trước vừa thải ra. Thật là kinh khủng!!! Dường như mọi người đều nghĩ rằng, nhà mình sạch là được, công cộng sao thì mặc, bẩn thỉu có nhà nước họ lo, mình lo cũng chẳng được nữa. Những nơi thanh tịnh như cửa phật cũng ko thoát khỏi kiếp " Rác ngập". Thật là đáng buốn thay!!! Ở bên nước ngoài, khi đi trên tàu, tàu rất là sạch sẽ, ko có 1 ai hết, có 2 đứa thôi. Chúng tôi rủ nhau đi chơi và uống bia trên đó, thật ko may mắn là nó bị trào ra ngoài, ướt chỗ dưới nền 1 chút. Bạn tôi(người đức) liền nói: Ở đây nha, tao đi kiếm giấy lau chỗ này đã" Thử nghĩ xem, nếu như hỏi 1 người nước ngoài, ấn tượng đầu tiên về đường phố VN là gì? Ông ta sẽ nói: Bẩn!!! Bạn có cảm thấy buồn lòng ko?
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| ||||
| Quote:
![]() ![]() |
| ||||
| 4. Văn hoá: "Cò" Như Mjchou nói ở trên, VN mình có 1 dịch vụ gọi là "Cò", đi đâu cũng thấy "Cò" hết, "Cò" ở khắp mọi nơi. Tên "Cò" có nghĩa là "Môi Giới", tức là người trung gian giữa 2 bên. Cái này ko có quá đáng lắm nếu như nó biết dừng lại ở 1 số chỗ. Đằng này thì ta đi đâu cũng bắt gặp Cò. Các cụ thường nói: " đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn ". Tôi đi công chứng vào 1 ngày nóng nực, phòng công chứng đông nghịt người, nhìn cảnh, tôi ngán ngẩm thở dài thì bỗng đâu 1 người chạy tới và nói: "Chị ơi, chờ lâu lắm chị àh, em quen với cô ABC, 50 nghìn thôi bảo đảm xong ngay, đỡ phải chờ cả mấy tiếng đồng hồ. Tôi lưỡng lự thì anh ta nói tiếp: " chị yên tâm, chỗ em bảo đảm lắm, tụi em kiếm ăn ở đây mà, ko lừa đảo đâu mà lo, ko nhanh em trả lại tiền". Và thế là tôi được cái công chứng chỉ trong vòng mấy phút, thật đơn giản và chỉ mất có 50 nghìn tiền cho "Cò". Thực lòng mà nói, đồng tiền đi trước này giúp đỡ tôi rất là nhiều, có tiền ta mua được cả "thời gian" nhưng mà công bằng mà nói, cái này có công bằng với những người nghèo, họ ko có tiền hay không? Còn có cái kiểu "móc tiền" nữa, khi tới sân bay, kiểm tra hộ chiếu của tôi, kiểm tra đồ, cân nặng thấy ok, như ko tìm ra 1 cái gì đó, họ soi từng cái 1, cuối cùng cũng tìm là lỗi của tôi: Đó là cái hộ chiếu chỉ còn vài tháng nữa là hết hạn. Người nhà tôi dúi vào cái hộ chiếu đó 200k rồi đưa cho người ta. Tôi ko đồng ý với cách đó, tôi liền nói với người đó rằng: Hộ chiếu của tôi hiện giờ chưa hết hạn, bao giờ hết hạn thì nói tiếp, còn chị muốn gây sức ép cho tôi thì tôi sẽ nhờ tới cảnh sát VN can thiệp. Lúc đó họ mới cho qua. Thật nực cười!!! Có 1 lần tôi đi ăn nhà hàng với mấy đứa bạn thân,đồ ăn nhà hàng rất là ngon và nổi tiếng, tự dưng có "Sao" bứơc vào quán ăn, cả chỗ đó náo động, nhưng bàn ăn đã hết. Người phục vụ bước tới và xin lỗi "Sao" rằng nhà hàng đã hết chỗ, xin lần sau ghé lại, hoặc là "chờ". Rõ ràng là giàu thì sống thoải mái hơn nhưng còn những người nghèo? Chẳng nhẽ họ lại ko được phép bình đẳng sao???
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| ||||
|
Tôi cũng ở nước ngoài, có về thăm gia đình còn kẹt lại ở VN, vào năm 2006, sau hơn 15 năm xa cách. Điều gây cho tôi "ấn tượng" nhất là đa số nhìn tôi giống như một quái vật ![]() Tôi sẽ trở lại để cùng tâm tình thêm về cái topic này (đang viết thì có phone) |
| ||||
| còn 1 loại văn hóa đấy YPP đó là "văn hóa" văng tục( chửi thề) : Ở VN việc văng tục , chửi thề có thể xem là 1 thực trạng quá phổ biến ! đi đâu cũng có thể gặp những câu đoại loại như : đ*t mẹ , biến *ẹ mày đi ,......( có nhìu câu khác còn tục hơn nên em ko dám nói ) ! đi đâu đâu cũng gặp chửi thề . từ con hẻm nhỏ nhất đến trường học , đường phố thậm chí thỉnh thoảng vào công ty cũng gặp ! ở đây nói nó là 1 thói quen cũng ko đúng ! lúc trước 1 ng` chửi rùi cứ chuyền tai nhau ! bây h con nít cỡ 9-->11 tuổi là chửi thề " mát mặt " ! phải chăng VN đang xuống cấp về văn hóa ! ngay cả cha mẹ chửi con cái cũng chửi thề ! thế thì tương lai sự trong sáng của tiếng việt sẽ đi về đâu ! vài dòng thấy sao nói vậy thui chứ ko có ý j` khác
__________________ ![]() Quote:
|
![]() |
| Bookmarks |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| |