Cuộc sống muôn màu
Chiều Hà Nội, mưa to khủng khiếp, ngồi cafe cùng bạn, lãng đãng ngắm nhìn đường phố ngập chìm trong nước. Một chú bé, mời mua kẹo cao su. Mình bị ấn tượng ngay bởi cặp mắt đen tròn và thông minh của nhóc. Gọi với lại hỏi chuyện, thì biết, nhóc đang học lớp 5, quê Thanh Hoá, tranh thủ những ngày hè lên Hà Nội bán kẹo cao su thuê, và đươc trả 850.000VND/tháng.
Cuộc sống với quá nhiều những toan tính, lọc lừa khiến mình không biết câu chuyện nhóc kể có bao nhiêu phần trăm sự thật. Nhưng không hiểu sao mình thấy tin vào đôi mắt ấy, đôi mắt ngân ngấn nước mắt khi nói "cháu nhớ mẹ và em gái 2 tuổi", "cháu đói lắm, sáng giờ chưa được ăn gì", "hầu như ngày nào cháu cũng bị đánh". Và cũng đôi mắt ấy, ánh lên vẻ rạng ngời khi nói "cháu đi làm để kiếm tiền vào năm học".
Trưa hôm sau, trong cái nắng chói chang, mồ hôi nhễ nhại chen nhau ở cây xăng LH, bỗng bị giật lại bởi 1 đứa trẻ, "cô cho cháu tiền", "cô không có tiền lẻ", "cô, cô, cho cháu quả vải", "vải nào", "đây này, vải đây này" (chỉ vào túi vải móc ở xe), "ơ, không được, cái này để cô đi thắp hương", "thế cô cho cháu tiền", "cô không có" (giọng có phần mất kiên nhẫn).
Những cuộc đời, những số phận, và cả những con người, thật muôn màu, muôn vẻ!
__________________ Thầm cảm ơn người đã đến |