![]() |
| |||||||
| Quán cafe TopPLAY Tìm chỗ chơi, buôn chuyện giải sầu... |
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools |
| ||||
| II/Cụ bà 31 năm ngủ bên gốc phượng gặp người thân Như những lần trước, cứ đến ngày cuối tháng PV Dân trí lại có mặt tại khối phố 8, phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh để tìm gặp một con người có hoàn cảnh tội nghiệp, đáng thương, đấy là cụ Thụ - nhân vật trong bài viết “Cụ bà 31 năm ngủ bên gốc phượng”. ![]() Khoảng 16h, một góc đường Trần Phú, TP Hà Tĩnh như không còn cái lạnh hiện hữu. Vẫn là cụ bà Thụ già nua, đãng trí trong bộ đồ cũ ngồi dưới gốc phượng như hàng chục năm qua. Cạnh cụ vẫn là những người dân buôn bán tốt bụng ngày nào. Cụ Thụ đãng trí không thể cất thành lời, nhưng những người dân tốt bụng ở đấy mang đến cho chúng tôi một thông tin vui đầy bất ngờ. Ấy là sau khi hoàn cảnh cụ được báo Điện tử Dân trí đăng tải, cùng với sự giúp đỡ của chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly của Đài truyền hình Việt Nam, những người con của cụ đang sống ở một tỉnh phía Nam đã nhận ra người mẹ thất lạc hàng chục năm trời. ![]() Bà Trần Thị Hương, một trong những người có tấm lòng nhân hậu, giúp đỡ cụ Thụ suốt những năm qua nở nụ cười thật tươi kể: “Cách đây ít hôm thông qua số điện thoại gia đình tui nhận được điện thoại của một người lạ, cho biết là con của cụ Thụ. Ngoài những đặc điểm nhận dạng như trong đơn, người này còn nhờ tui kiểm tra trên đầu của cụ Thụ có vết sẹo hay không và câu chuyện xung quanh về vết sẹo ấy. Nghe điện thoại tui mừng, bỏ luôn việc chạy ra gặp cụ. Đúng là trên đầu cụ có vết sẹo thật, đồng thời câu chuyện cụ kể vết sẹo đúng như những gì con của cụ thuật lại. Lúc ấy tui tin là con của cụ đấy rồi. Chỉ nay mai nữa là họ ra đón cụ về với người thân”. Bà Hương còn cho biết, suốt mấy ngày qua, những người dân trong khối phố của bà rất vui. Câu chuyện cụ Thụ tìm được người thân như niềm vui chung của mỗi gia đình. Nhiều người dân tranh thủ mua áo quần, mang thức ăn, cho cụ ít tiền lẻ vì họ nghĩ nay mai cụ đã rời xa vùng đất mà cụ đã lưu sống mấy chục năm. ![]() Niềm vui của những người dân của người dân khối phố 8, phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh cũng là niềm của những người dân có tấm lòng hảo tâm, bởi hơn một năm qua tất cả họ đã cầu mong cho cụ Thụ sớm được đoàn tụ với gia đình. Số tiền 500.000 đồng (số tiền ăn trong tháng mà bạn đọc dành cho cụ) được PV Dân trí chuyển kịp thời để cụ có thêm chi phí trang trải cuộc sống hàng ngày trước khi được trở về với gia đình.
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| ||||
| III/Con đã khóc, dẫu mẹ chưa thể gọi tên con Những bước chân hồi hộp 8h sáng ngày 30/1 người đàn ông gầy guộc, nước da đượm màu nắng gió miền Tây Nguyễn Sơn Lâm rời chiếc xe khách Bắc Nam đặt chân xuống TP Hà Tĩnh. Chuyến hành trình dài đến hơn ngàn cây số, mất ngủ, xuống sức, nhưng ngay những bước chân đầu tiên ông Sơn đã cho thấy một khát khao đến cháy bỏng được nhìn thấy bà cụ bằng da bằng thịt - người mà cả gia đình ông tin đến cả trăm phần là người đã sinh ra họ. ![]() 8h30 bến xe Hà Tĩnh chộn rộn người. Ông Sơn nhỏ nhẹ hỏi những người dân Hà Tĩnh tốt bụng về khối phố 8, phường Trần Phú - địa chỉ mà ông chưa một lần đặt chân đến, nhưng lại là nơi làm ông không ngủ suốt cả tháng qua. Những thông tin trước đó về buổi sáng cùng ngày những người con của bà cụ Thụ sẽ ra Hà Tĩnh để nhận mẹ khiến nhiều người dân sống ở khu phố này có mặt ở gốc phượng từ rất sớm. Họ có mặt với đủ lý do, nhưng, hẳn sâu thẳm trong trái tim tất cả đều muốn chứng kiến giây phút hạnh phúc của người đàn bà tủi nhục đơn côi và của đứa con sau hàng chục năm sống thiếu hơi ấm, bàn tay của người mẹ. ![]() Và, tất cả như vỡ oà khi người đàn ông lạ xuất hiện đang tiến dần phía trước bà cụ khổ sở thân thuộc ngồi lặng lẽ dưới gốc phượng. Cách chừng vài bước chân với bà cụ ông Sơn đột ngột dừng lại. Ông cởi chiếc nón, nhìn thẳng vào khuôn mặt và con người bà cụ. Sự hồi hộp, lo âu vẫn hiện hữu trên khuôn mặt hao gầy sau những cái nhìn đầu tiên. Có người lạ và sự xuất hiện của nhiều người dân một cách khác thường đã "đánh thức" tính khí nóng nảy, thất thường của cụ Thụ. Ông Sơn vừa ngồi xuống cụ lật đật cầm những túi ni lông đựng áo quần sinh hoạt hằng ngày rời khỏi gốc cây phượng. Cụ đi thẳng một mạch vào trong hẻm nhỏ, kèm những lời nói mà chẳng ai có thể hiểu nội dung. ![]() ![]() “Mẹ tôi đây rồi. Không sai đi đâu được. Bà đã già đi nhưng khuôn mặt vẫn còn đó những nét mà tôi vẫn còn nhớ như in”- ông Sơn thốt lên trước đám đông khi bà cụ vừa lầm lũi bước đi. Câu nói của ông Sơn đã làm cả khu phố vỡ oà với nhiều cảm xúc. Những người dân có mặt tin câu nói của ông Sơn là sự thật. Họ càng tin bởi câu nói vội của ông trước khi dõi chân theo bà cụ: “Trước đây mẹ tôi vẫn thế, tính khí đã thất thường và thường lớn tiếng với mọi người”. “Trời ơi, đúng là mẹ đây rồi!” Bà cụ lủi thủi bước đi, theo sau là người đàn ông đang cố mọi cách để mẹ con nhận ra nhau sau hàng chục năm thất lạc. Cứ mỗi bước chân là mỗi lần ông Sơn đặc giọng miền Tây cất tiếng gọi mẹ."Mẹ ơi, mẹ dừng lại, mẹ…". Vẫn không một lời đáp, vẫn không một cái ngoảnh mặt từ bà cụ đang cặm cụi bước đi. Khuôn mặt ông Sơn thêm căng thẳng khi bà cụ cất lời: "Không phải tôi, các người đừng lừa để mà bán tôi đi". ![]() ![]() Sau vài trăm mét mệt nhọc bước đi bà cụ ngồi xuống ngay cửa nhà của một người dân. Ông Sơn cùng bà Hương (người thân thuộc nhất của cụ Thụ mấy chục năm qua) bước tới, gần gũi trò chuyện với bà cụ. Và rồi cụ Thụ đã nở nụ cười tươi - nụ cười mà ông Sơn khát khao nhìn thấy ở người mẹ suốt từ khi giáp mặt. Ông rút vội trong túi xách một chiếc khăn nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi nhễ nhãi trên khuôn mặt khắc khổ, già nua của bà cụ. Ông Sơn khóc, dẫu bà cụ chưa thể gọi tên con. ![]() “Anh kiểm tra trên đầu xem bà cụ có vết sẹo không?” - bà Hương ngồi sát cạnh nhắc lại với ông Sơn như khi qua điện thoại ông nhờ bà kiểm tra hộ. Ông Sơn đặt đôi tay lên mái tóc bạc trắng của bà cụ rồi khẽ rẽ từng lớp tóc. Hai tay ông run rẩy, khóc lên trước vết sẹo năm xưa: “Trời ơi. Đúng là mẹ đây rồi. Mẹ ơi, mẹ của chúng con. Mấy chục năm rồi mẹ ở đây mà chúng con không thể biết”. Nhẹ nhàng kiểm tra đầu mẹ ông Sơn đã tìm thấy vết sẹo trên đầu mẹ năm xưa Cảm xúc đến tột cùng của ông Sơn đã khiến nhiều người có mặt không cầm được nước mắt. Như có cơn mưa dưới bầu trời Hà Tĩnh đang ngập tràn nắng nhẹ mùa đông, bởi tiếng khóc đầy xúc động của ông Sơn, của những con người đã gắn bó, nuôi nấng, che chở bà cụ suốt nhiều năm qua ở khối phố nhỏ bé này. Nỗi đau cuộc chia ly Chưa thể thuyết phục được người mẹ già mấy chục năm xa cách nhận ra con, nhưng ông Sơn vẫn ghé vào thăm mấy hộ dân như một lời cảm tạ. Câu chuyện ông kể về gia đình và nỗi đau thất lạc mẹ suốt mấy chục năm nghe càng xót thương. Bố ông là một người dân Cần Thơ chính gốc, tập kết ra tỉnh Lào Cai khoảng năm 1960. Cũng khoảng thời gian ấy bà Vũ Thị Chín (cụ Thụ, mẹ anh Sơn bây giờ) đang sống ở Yên Bái ngược lên làm kinh doanh ăn uống ở Lào Cai. Hai ông bà gặp nhau rồi nên nghĩa vợ chồng. Hơn chục năm sống bên nhau bố mẹ ông Sơn sinh được 5 người con, 4 trai, một gái, trong đó ông Sơn là con đầu. Năm ông Sơn 14 tuổi, bố ông bỏ vợ (bà Thụ- PV) rồi dẫn mấy anh em ông vào Nam sinh sống. “Hồi đó tui không muốn đi vì tính khí mẹ không bình thường, nhưng vì mấy đứa em còn quá nhỏ tui đành theo bố để chăm sóc em. Mấy anh em tui thất lạc mẹ từ đó” - ông Sơn nhớ lại. Như lời ông Sơn, vào Cần Thơ được ít lâu bố ông lập gia đình với người phụ nữ khác, mấy anh em ông vì thế phải đi làm mướn tận Cà Màu sống qua ngày. Giữa thập niên 80 ông Sơn có về Yên Bái, Lào Cai kiếm mẹ, nhưng lúc đó không ai biết mẹ ông đi đâu. Ông không ngờ mẹ thất lạc vào Hà Tĩnh để rồi có cuộc gặp mặt hôm nay. ![]() Ông Sơn bày tỏ niềm vui được tìm thấy mẹ, quyết tâm đưa mẹ vào Nam sinh sống những ngày cuối đời còn lại để bù đắp những thiếu thốn tình mẫu tử suốt hàng chục năm qua. Nhưng ông cũng không giấu giếm một sự thật, con đường đưa mẹ vào Nam đoàn tụ gia đình sẽ gặp rất nhiều khó khăn phía trước.
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| ||||
| IV/ Nước mắt tủi phận của người con sau 31 năm gặp lại mẹ “Mẹ ơi, chúng con cũng tủi khổ đủ đường!” Hai ngày qua dưới cây phượng quen thuộc của người phụ nữ già nua, khốn khổ ở khối phố 8, phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh đã thay đổi. Không có ánh nắng nhẹ mùa đông như trước đó, cũng không còn sự lặng lẽ, buồn thương từ bà cụ bạc trắng mái đầu thui thủi bát cơm, chiếc bánh. Ở nơi ấy có đủ nước mắt chen lẫn nụ cười. Nước mắt của niềm vui được gặp lại người mẹ sau bao năm dài tưởng như không ngày kết của người đàn ông ở tận Cà Mau. Nụ cười của những người dân hy vọng bà cụ khốn khổ chấm dứt chuỗi ngày thiếu hơi ấm tình người. ![]() Đã hai ngày trôi qua niềm vui của ông Sơn vẫn chưa trọn vẹn. Dẫu đã làm tất cả, thầm thì bên đôi tai không còn nghe rõ của người mẹ ký ức năm xưa về những đứa con, về những mảnh đất, về con người mà mẹ mình đã từng biết đến với hy vọng mẹ sẽ nhớ, sẽ cất giọng gọi tên con. Nhưng, tất cả đều vô nghĩa với ông Sơn. Cụ Thụ vẫn quay đầu, vẫn mắng chửi một khi ông tiến lại gần, một khi ông bưng cho mẹ bát cơm, chén nước. Gần mẹ chỉ một bước chân mà ông không thể nắm lấy bàn tay của mẹ, không thể thay cho mẹ chiếc áo đã úa màu, hôi bẩn. ![]() Giây phút hạnh phúc nhất của ông Sơn có lẽ là những lúc có sự có mặt của bà Hương, bà Vân và những người dân tốt bụng khác ở khối phố đầm ấm tình người. Những lúc ấy, dẫu vẫn chưa nhận ra con, nhưng con người với tính khí thất thường của cụ Thụ như tỉnh lại. Những lúc như thế ông Sơn đã gắng nói lời xin lỗi mẹ. “Mẹ ơi, con mong mẹ tha thứ cho con. Bao nhiêu năm ngóng tìm tin mẹ không có thông tin, chúng con tin là mẹ đã mất, đã không còn sống trên cõi đời này nữa”, ông Sơn khóc, mong mẹ tỉnh lại không dỗi hờn. Trong nỗi buồn về mẹ, về kiếp lang thang của người đã sinh ra mình, ông Sơn cũng đã khóc: “Mẹ ơi, chúng con cũng tủi khổ đủ đường”. Không có nước mắt buồn thương từ người mẹ, mà nước mắt đã chảy trên khuôn mặt ở những người dân ở khối phố Trần Phú tốt bụng khi nghe ông Sơn kể về hoàn cảnh của mấy anh em sau ngày cha mẹ ly xa. “Mẹ ơi, 5 người con mẹ sinh ra, đứa nào cũng khổ, cùng cực đủ đường từ ngày đó đến tận hôm nay. Cả 5 anh em vẫn chưa hết cảnh làm mướn, làm thuê. Cái Văn (Nguyễn Thị Long Văn, em kế ông Sơn - PV) lập gia đình, sinh được 4 cháu, 2 trai, 2 gái. Đông con, cảnh nghèo nên cả nhà phải đi làm mướn. Cuộc sống đã nghèo, lại không yên ả khi chồng đánh đập đến thương tật, đã ly hôn. Người chồng giờ đã có vợ mới, còn cái Văn đã rời Cà Mau lên TPHCM trông trẻ, giặt đồ thuê. Chú Phong (Nguyễn Đại Phong- em thứ 3 của ông Sơn) ngụ tại xã Phong Lạc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau - cũng chẳng khá hơn. Phong bị bệnh từ hồi còn đi bộ đội tận Cămpuchia. Sinh được 3 cháu, đứa nào cũng bỏ học, nhà thuộc diện hộ nghèo của xã. Em kế của Phong, Nguyễn Thành Đồng, cũng long đong lắm mẹ ạ. Đi làm mướn cho người ta mãi, hơn 30 tuổi đầu mới tìm được việc, hiện làm công nhân ở Cà Mau lương không đủ trang trải cho cả gia đình nghèo. Em út Nguyễn Đức Thắng thì khỏi phải nói. Nó thuộc diện nghèo nhất xã Thành Thới, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre. Thắng giờ đang không biết sống chết ra sao khi mang trong mình căn bệnh Viêm gan B. Hôm con đi ra với mẹ, Thắng cũng muốn đi lắm, nhưng ngặt nỗi không vay lấy đâu ra tiền. ![]() Nhưng, 5 anh em thì con là người khổ nhất mẹ ạ. Cái khổ cứ đeo bám lấy con từ ngày theo cha vào Nam chăm sóc mấy đứa em. Đời con chỉ biết đi ở và làm mướn. Đất nào ở miền Tây con cũng đã phiêu dạt đến rồi. Con có vợ và 4 đứa con. Vợ con bị bệnh nặng, hiện đang phải chạy thận. Trước khi ra đây con vừa đưa vợ lên TPHCM chạy chữa về, nợ nần chồng chất. Cũng vì nghèo, cách trở, bởi vậy dù biết tin mẹ còn sống ở Hà Tĩnh cả tháng nay, giờ con mới vay mượn sắp xếp ra được với mẹ. Mẹ tha thứ cho chúng con. Mẹ hãy tỉnh lại để về với chúng con đi mẹ”. Những nghĩa tình cao đẹp Hôm nghe tin những người con ra Hà Tĩnh nhận và đón cụ Thụ về đoàn tụ gia đình, bà con khối phố 8, phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh mang một niềm tin rằng, chuỗi ngày khốn khổ, tha phương, chuỗi ngày sống không bóng dáng người thân của cụ Thụ sẽ chấm dứt. Vậy mà, ngay những giây phút đầu tiên khi chứng kiến người đàn ông hốc hác nhưng rất đỗi chất phác ra đón mẹ, tất cả đã cảm nhận cuộc đoàn tụ của mẹ con cụ Thụ sẽ gặp nhiều khó khăn. Họ càng xót thương khi nghe ông kể, hôm ra đón mẹ, gắng lắm vợ chồng ông chỉ chạy vạy được 5 triệu đồng, số tiền may lắm mới đủ xe tàu chứ nói gì đến chút ít quà cho người dân đã đùm bọc chở che mẹ. Thấu hiểu hoàn cảnh của ông Sơn, thương bà cụ già khốn khó, đầy bất hạnh những người dân ở khối phố 8, phường Trần Phú thêm lần nữa mở rộng lòng nhân ái. Khi ông Sơn đang gắng gượng làm mọi cách để người mẹ bất hạnh nhận ra con thì cũng là lúc những người dân tốt bụng ở khu phố này mở cuộc vận động quyên góp với hy vọng sẽ gom được ít tiền giúp ông Sơn đưa mẹ vào Cần Thơ. ![]() Bà Đặng Thị Vân, một trong những người che chở cụ Thụ suốt mấy năm qua chia sẻ, gần như ai trong khối phố từng chứng kiến cảnh bà cụ Thụ sống khốn khổ, lặng lẽ dưới gốc cây quen thuộc đều sẵn lòng đóng góp. Người ít dăm bảy ngàn, người khá hơn thì dăm bảy chục. Có người buôn bán tạp hoá lợi nhuận không đáng là bao nhưng khi nghe tin cụ Thụ sắp gặp người thân đã mang đến gói bánh, ký cam để cụ làm quà khi vào Nam sum họp cùng con. Bà Vân còn cho biết, suốt hai ngày qua, những người dân đùm bọc cụ ở khối phố đã chia thành hai nhóm đi quyên góp. Nhóm đi các quán cà phê, quán ăn trên địa bàn. Nhóm còn lại xuống chợ Hà Tĩnh - nơi cụ Thụ có thời gian lưu lạc, phiêu bạt ở đấy quyên góp tiền. “Đến đâu, nghe nhắc đến hoàn cảnh cụ Thụ họ đều sẵn lòng. Có người đã chảy nước mắt khi nghe tui trình bày nên đến tận thẳng gốc phượng để trao quà cho cụ. Đúng là chưa bao giờ tình cảm dành cho cụ Thụ lại cảm động như ở lúc này”, bà Vân nở nụ cười thật tươi kể lại. ![]() ![]() 20h tối ngày 1/2 bên gốc phượng quen thuộc những người dân ở khối 8, phường Trấn Phú đã trao số tiền hơn 4 triệu đồng mà họ quyên góp được cho mẹ con cụ Thụ. Ông Sơn lại chảy nước mắt. “Con đã đi, làm mướn nhiều nơi nhưng chưa có nơi nào người dân lại giàu tình thương như ở nơi này. Giờ thì con đã hiểu vì sao mẹ con còn sống đến bây giờ. Tận đáy lòng con xin ngàn lần cảm tạ. Mai này mẹ vào Nam, sống ổn định, có nghèo khó đến mấy cũng sẽ quay lại để cảm ơn bà con ở đây lần nữa”, ông Sơn khóc khi nhận món quà tình cảm của những người dân tốt bụng. Nước mắt ông Sơn rơi, mừng tủi. Tiếng nấc vẫn không át được lời của những người dân tốt bụng, không biết rồi những người con khốn khó sẽ nuôi mẹ ra sao? <dantri.com.vn>
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| ||||
| V/ Và 1 kết thúc có hậu??? Suốt hai ngày qua, sau những bài viết về cuộc đoàn tụ đầy nước mắt và hoàn cảnh cảnh đáng thương của mẹ con cụ Thụ ông Sơn được Dân trí đăng tải hai mẹ con cụ đã nhận được nhiều sự quan tâm, sẻ chia, đùm bọc. Sau khi báo đăng điện thoại của Văn phòng báo Dân trí tại Hà Tĩnh nhận được nhiều cuộc điện thoại của bạn đọc với mong muốn thông qua những người thực hiện loạt bài viết trên được trò chuyện trực tiếp với ông Sơn. Đấy cũng là lý do suốt cả ngày 2/2 ông Sơn đã nhận được nhiều cú điện thoại của nhiều người . “Thật tình tôi cảm động mà không thể nói thành lời. Cứ nhấc máy lên là tôi được nghe họ cầu chúc cho mẹ con tôi sớm được trở về nhà. Có người đã khóc khi, làm tôi cứ khóc theo. Có nhiều người đã xin địa chỉ để hỗ trợ ít tiền cho mẹ”, ông Sơn nói trong xúc động. ![]() Không gọi điện, nhiều người đã gửi gắm tình cảm bằng những dòng chữ xúc động: “Tôi bật khóc, có phải vì bài báo đã quá gây xúc động trong tâm khảm một người CCB như tôi không. Là một thương binh, nạn nhân chất độc da cam, cuộc sống còn lắm éo le và đầy những khó khăn trắc trở, tôi đã ghi địa chỉ của quý báo và dành một tháng phụ cấp thương tật của tôi để biếu bà cụ mong được sẻ chia với cụ và con cháu cụ. Một lần nữa mong cụ vui vầy bên con cháu nhân dịp tết đến xuân về…” - một bạn đọc bày tỏ. “Đọc câu chuyện này tôi cảm động đến chảy nước mắt! Thế gian này rất nhiều mảnh đời bất hạnh, rất cần sự chia sẻ của mọi người. Hãy giang rộng vòng tay giúp đỡ mẹ con cụ Thụ... để những ngày tháng đoàn tụ của họ ngập tràn hạnh phúc, ấm áp tình người” - một bạn khác cầu mong cho cụ Thụ sớm tìm được hạnh phúc cuối đời còn lại. ![]() Dưới đây là những hình ảnh người dân Hà Tĩnh động viên mẹ con cụ Thụ trước ngày lên xe vào Cà Mau ![]() Phó Giám đốc Sở LĐTB & XH tỉnh Hà Tĩnh Nguyễn Trí Lạc trao quà chúc tết cho cụ Thụ ![]() Đại diện phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh trao quà hỗ trợ cho mẹ con cụ Thụ ông Sơn. ![]() goài các cơ quan đoàn thể, nhiều doanh nghiệp tại Hà Tĩnh cũng đã đến chia sẻ, động viên, hỗ trợ mẹ con cụ Thụ. ![]() ![]() ![]() Đại diện Công ty Cổ phần đầu tư chứng khoán Hà Nội chia sẻ, động viên cụ Thụ số tiền 5 triệu đồng ![]() Con út cụ Thụ Nguyễn Đức Thắng mới từ Bến Tre ra cùng anh đưa mẹ vào Nam nhận áo quần, nón mới của người dân sắm cho mẹ ![]() ![]() Đã lâu lắm rồi mái tóc cụ Thụ mới không còn nhuộm bẩn. hiều người dân ở khối phố 8, phường Trần Phú Ngạc nhiên với bà cụ Thụ sạch sẽ, "ít lời" hơn thường lệ... ![]() Trong giây phút tĩnh lại cụ Thụ đã bật khóc vì cảm động... ![]() .... và chắp tay nói lời cảm ơn trong niềm vui của mọi người.
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| ||||
| TB: 31 năm trời, kêu trời, trời không thấu, kêu đất, đất không thưa? Kêu các cán bộ, chả ai thèm nhòm ngó, sống phụ thuộc vào lòng tốt của người dân, vậy mà giờ... Sao lắm đoàn thể thế? Nào là ông PGD sở LDTB &XH tới tận nơi trao quà tết, nào là các doanh nghiệp tới tặng quà, nào là người nọ, người kia tặng quà, cho quà. 31 năm trời làm cái đáy của xã hội, giờ lên báo chí, truyền thông là tới tranh thủ cho mình lên ti vi 1 tí, hề hề. Ối dzời đất ơi, nói ơi 1 cái cho em mừng nào! Đúng là...!
__________________ Mọi thứ đều bắt đầu đơn giản và kết thúc cũng đơn giản!!! |
| The Following User Says Thank You to Yenphiphi For This Useful Post: | ||
| ||||
| =,= 31 năm trời đằng đẵng. Quá dài hay là còn là chưa đủ cho tiếng nói người dân vang đến các cấp chính quyền. Buồn thay cho thực trạng ở các cơ quan công quyền ở VN, nghèo khổ thì tránh xa ,lên TV, báo chí thì bao người đến chúc tụng. Nhưng dù sao thì bà cụ cũng đã tìm thấy người con của mình. Có lẽ họ vẫn nghèo, vẫn khổ nhưng cuộc sống tinh thần thì chắc chắn sẽ đẹp hơn ...
__________________ ♥Box Download Ebook - What u need, what we have !♥ ★ Để đọc file.prc ---> Click here ★ ★ Down Foxit Reader để đọc file .pdf ★ http://passport.me.zing.vn/landing/1...f84c9e7d890f4c click hộ mình bạn đã góp 500$ cho hội người nghèo ZingMe |
| ||||
|
day la nhung tam long co y ngia thieng lien vao cao ca mhung con nguoi hien hau nhung so phan lai tro nen bi dat toi het suc cam dong @YPP: lần sau cố gắng viết dấu bạn nhé Last edited by Yenphiphi; 04/02/2010 at 07:48 PM. |
![]() |
| Bookmarks |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| |